Năm 1969 - 1970, cuộc tranh luận về tương lai của cuộc chiến ở Việt Nam ngày càng trở nên gay gắt trong đời sống chính trị Mỹ. Chính quyền Tổng thống Richard Nixon bắt đầu theo đuổi chính sách “Việt Nam hóa chiến tranh” với mục tiêu từng bước chuyển giao gánh nặng chiến đấu cho quân đội Việt Nam Cộng hòa để Mỹ rút dần quân về nước nhưng vẫn giữ được miền Nam Việt Nam và cả bán đảo Đông Dương trong tầm ảnh hưởng của mình.
Quân Cờ Đen của Lưu Vĩnh Phúc là một tác nhân trong một cuộc chiến tranh rộng lớn hơn được sử sách Tây Phương gọi là Cuộc Chiến Tranh Trung-Pháp 1884-1885.
Nguồn: Henry McAleavy, “Black Flags In Vietnam: The Story of A Chinese Intervention, The Tonkin War of 1884-85”, Chapter 14, các trang 219 – 232, The MacMillan Company: New York, 1968
Nguồn: Henry McAleavy, “Black Flags In Vietnam: The Story of A Chinese Intervention, The Tonkin War of 1884-85”, Chapter 6, các trang 98 – 112, The MacMillan Company: New York, 1968
tháng Mười Một năm 1857, các chỉ thị đã được gửi cho Đô Đốc Rigault de Genouilly, tư lệnh hải đội Pháp tại vùng Viễn Đông, rằng ông ta phải thực hiện tức thời một “cuộc biểu dương” tại Việt Nam. Chỉ thị ghi rõ là cuộc hành quân này phải bao gồm sự chiếm đóng Đà Nẵng